Diễn đàn Lao động - Thương binh - Xã hội

Chuyện tình cổ tích ở làng phong Quy Hòa

22/08/2018 | 14:57:16
Đồng cảnh ngộ tật nguyền vì bệnh phong, hai con người nguyện chia sẻ yêu thương, gắn kết đời mình lại với nhau, cùng chung sống hạnh phúc trong căn nhà ở làng phong Quy Hòa (phường Ghềnh Ráng, TP. Quy Nhơn, tỉnh Bình Định).

Điều đáng mừng là họ có được đứa con trai lành lặn hiện đang theo học ngành y, với mong muốn sau này góp sức chữa bệnh cho bà con làng phong nơi đây. Với họ, cuộc sống như vậy là đã viên mãn…

1. Dọc theo con đường bê tông nhỏ chạy giữa những dãy nhà cũ kỹ ở làng phong Quy Hòa, chúng tôi dễ dàng quan sát được cuộc sống thường nhật của dân làng. Vì đều bị bệnh phong nên hầu hết mọi người bị khuyết tật và chuyện "người thật chân giả" ở đây cũng quá đỗi bình thường.

Trước mắt chúng tôi là hình ảnh người đàn ông đang nghễnh ngãng, đập đập bàn tay trụi ngón vào chiếc radio cũ kỹ, rồi quay đầu nhìn người đang ngồi phía sau sắp xếp lại mấy bình nước khách vừa trả, bảo: "Bà này, nghỉ tay rồi lại đây ngồi nghe bài chòi. Hay lắm!". Giữa trưa, chiếc radio cũ kỹ đang phát bài "Bình Định quê hương tôi", đôi vợ chồng ngồi cạnh nhau, đôi mắt hấp háy nhìn nhau trìu mến.

Hỏi chuyện mới biết, ông là Phạm Văn Lem (63 tuổi, dân tộc Hrê, quê ở huyện Ba Tơ, tỉnh Quảng Ngãi), còn bà là Phan Thị Hà (60 tuổi, dân tộc Kinh, quê ở huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam).

Nhìn đôi vợ chồng này, ít ai nghĩ rằng, trước đây ông Lem từng là một chàng trai khỏe mạnh, đào hoa; bà Hà từng là một cô gái xinh đẹp như bông hoa của núi rừng cho đến khi họ bị gọi là… "đồ hủi".

Ông bảo, hồi mới đến làng phong này, tay ông chỉ còn… 1 ngón, còn cầm đũa gắp thức ăn được, nhưng về sau thì chẳng còn ngón nào. Hai chân của ông bị con vi khuẩn hansen (vi khuẩn gây ra bệnh phong) "quậy" đau đớn đến tột cùng. Đến nay, sau nhiều lần cắt bỏ, giờ hai chân chỉ còn từ đầu gối trở lên, đủ để lắp chân giả.


Hai mảnh đời “sỏi đá tìm nhau”.


Ngước nhìn vào khoảng không vô định phía trước, ông Lem kể, trước kia mình cũng là chàng trai khỏe mạnh, sống như con thú trong rừng mạnh mẽ và cũng có một thời yêu đương với những cô thôn nữ cùng trang lứa.

Nào ngờ đâu năm 20 tuổi, đang trong lúc làm nương rẫy, ông cảm thấy trong người nóng bừng, da bắt đầu nứt nẻ, tê nhức khôn cùng. Mọi người trong gia đình hết sức hoảng hốt đưa về nhà để thuốc thang điều trị. Nhưng thời gian, căn bệnh vẫn không hề thuyên giảm, mà ngược lại da thịt của ông ngày càng thối rữa, các đốt ngón tay cứ rụng dần.

Nghĩ con mắc phải căn bệnh lạ nên cha mẹ ông Lem đã chạy vạy vay mượn tiền bạc mua lợn, mua rượu về rồi mời thầy cúng đến giải hạn. Nhưng rồi, khi các "thầy" cao tay lần lượt đến rồi lại đi trong ánh mắt sợ hãi thì cũng là lúc gia đình kiệt quệ, nợ nần chồng chất. Gia đình rơi vào cảnh khó khăn khôn cùng.

Khoảng một tháng sau đó, người làng cho rằng chính ông Lem đã bị "con ma rừng" làm cho thân tàn ma dại ra như thế. Mà "con ma rừng" ở trong người ông thì sẽ lây sang những người khác, làm nguy hại đến dân làng. Mặc dù cha mẹ đã cố nài nỉ để ông được ở nhà cho gia đình chăm sóc, nhưng lệ làng không cho phép nên cuối cùng ông bị đuổi ra khỏi làng.

Sau 5 năm sống một mình trong rừng, đến năm 1980, một đoàn bác sĩ của tỉnh Quảng Ngãi đến làng khám chữa bệnh cho người dân, ông Lem lần mò về làng xin khám bệnh.

Sau khi thăm khám, các bác sĩ phát hiện ông bị bệnh phong, sau đó liên hệ rồi đưa ông đến Bệnh viện Phong - Da liễu Trung ương Quy Hòa chữa trị.

"Lúc đó, trong suy nghĩ của tôi, không có con ma nào ám cả, chẳng qua đó là một căn bệnh kỳ lạ mà mọi người trong làng chưa gặp. Tin tưởng vào cuộc đời nên tôi cố gắng bám lấy cuộc sống và tồn tại trong rừng đến 5 năm. Những ngày tháng sống ở rừng, bây giờ tôi không dám kể lại, bởi nó ám ảnh lắm. May mà nhờ có các bác sĩ biết được bệnh tình của tôi.

Khi về làng phong Quy Hòa, tôi được mọi người cưu mang như anh em trong nhà. Điều này đã tiếp thêm nguồn sống mới cho tôi. Và chính nơi này, tôi có được người vợ hiền, lúc nào cũng tận tụy chăm sóc tôi hết lòng", ông Lem vừa nói vừa nhìn vợ đầy xúc động.


Từng có quá khứ đau thương nhưng giờ ông Lem mãn nguyện với cuộc sống của mình.


2. Nghe ông Lem nói, bà Hà bùi ngùi như thấu hiểu được cảm xúc của chồng. Đưa bàn tay co quắp, bà lau giọt mồ hôi đang lăn trên gò má ông. Trước đây, hoàn cảnh của bà cũng chẳng khác người chồng của mình.

Từng là cô gái xinh đẹp ở làng, thế nhưng bệnh phong bất ngờ ập đến khiến đôi bàn tay, đôi chân của bà co quắp, cơ thể đau đớn kéo dài. Dân làng xa lánh, bà rơi vào trầm cảm, buồn tuyệt vọng mặc cho tuổi xuân trôi theo thời gian. Năm 1995, bàn chân ngày càng lở loét, bà quyết định rời nhà đón xe vào nơi này chữa bệnh, rồi duyên nợ đưa bà gặp ông.

Bà Hà bảo, những ngày tháng điều trị ở Bệnh viện Phong - Da liễu Trung ương Quy Hòa, bà nghe người ta kể nhiều chuyện cảm động về người đàn ông hiền lành, tốt bụng, dù tật nguyền nhưng hay giúp đỡ người khác. Một lần, bà chủ động bắt chuyện với ông Lem ở khu điều trị của bệnh viện.

Dù bất đồng về ngôn ngữ nhưng hai người tỏ ra tâm đầu ý hợp. Khoảng một tuần sau, ông Lem mua chục bánh tráng làm quà cho bà. Người phụ nữ tật nguyền khi ấy cảm động không nói nên lời. Cũng từ đó, bà thường hay giúp ông giặt quần áo. Lâu ngày, bà cảm mến thương ông khi nào cũng không biết.

"Hồi đó, vợ tôi thường đến giặt đồ cho tôi, nhưng một thời gian thì tôi không thấy đến nữa. Sau đó, tôi nghe người ta bảo bà ấy buồn lắm. Tôi hỏi nguyên do thì họ bảo bà ấy thương tôi rồi. Tôi gãi đầu gãi tai, nghĩ mình bệnh tật thế này sao bà ấy lại thương. Tôi lảng tránh nhưng mọi người cứ nói vào nên tôi đến gặp. Chúng tôi bốn mắt nhìn nhau ngại ngùng chẳng biết nói gì. Rồi tôi nghĩ bà ấy đã không chê mà đem lòng thương nên cũng bớt mặc cảm. Cuối cùng, chúng tôi... sỏi đá tìm nhau…", ông Lem bộc bạch.

Quyết định gắn bó với nhau, hai người cùng báo tin cho người thân ở quê biết sự tình. Thế nhưng ngày mẹ bà Hà lặn lội vào Quy Hòa, ông Lem vì mặc cảm mình là người bị tàn phế nên chạy trốn.

Bà Hà biết chuyện nên đi tìm mãi mới đưa được ông về để gặp mẹ vợ tương lai. Nhìn chàng thanh niên tay chân ngủn ngẳn, người mẹ thấu hiểu mọi chuyện, liền bảo: "Các con đều bệnh tật. Nếu đã có tình cảm thì hãy thương nhau trọn đời". Câu nói ấy khiến ông Lem cảm động khóc sụt sùi. Được người mẹ chứng giám, hai người nên vợ nên chồng.

Sau ngày cưới, vợ chồng ông Lem xin một ngôi nhà nhỏ trong làng phong này để nương trú. Sống được 3 năm, bà Hà sinh ra cậu con trai kháu khỉnh, đặt tên là Phạm Hà Linh, niềm hạnh phúc nhân lên gấp bội. Càng vui hơn khi cha mẹ đều mắc bệnh nhưng cậu con trai lớn lên mạnh khỏe, thông minh.

"Khi tôi sinh cháu ra khỏe mạnh, không những vợ chồng tôi vui mà tập thể y, bác sĩ và bà con ở làng phong nơi đây cũng vui mừng không kém. Họ ví đó như là phép nhiệm màu", bà Hà tâm sự.


Dù cơ cực mấy bà Hà cũng chịu được, miễn sao con học nên người.


3. Ông Lem bảo, lúc Linh tròn 4 tuổi, bệnh phong một lần nữa hoành hành, ông tiếp tục trải qua phẫu thuật cắt chân. Lúc ấy, ngoài cơn đau thể xác, lòng ông cũng đau như cắt, bởi chuyện này mà vợ ông từng đêm khóc khô nước mắt vì thương chồng. Nhiều lúc nghĩ quẩn, ông muốn chết đi là hết kiếp khổ trần ai nhưng nghe tiếng con bi bô, lòng ông ấm lại tự nhủ mình cố mà gắng sống.

"Bình tĩnh lại, tôi nghĩ đời mình vứt đi vì tật nguyền, nhưng rồi lại có vợ, có con trai lành lặn thì phải cố gắng sống. Nếu cứ ngồi mà nghĩ rằng mình khổ và thua thiệt hơn người đời thì chẳng bao giờ thanh thản. Đời người ai cũng phải trải qua những khó khăn, thế nhưng với vợ chồng tôi, đó là những kỷ niệm không bao giờ quên. Cuộc sống bây giờ tôi thấy mãn nguyện lắm rồi", ông Lem xúc động nói.

Để có tiền nuôi con ăn học, mua thêm thuốc men chữa bệnh cho hai vợ chồng, bà Hà tích góp số tiền các tổ chức, cá nhân từ thiện giúp đỡ gầy dựng đàn gà, mở quán tạp hóa nhỏ ở làng phong Quy Hòa để cải thiện thu nhập.

Thương cha mẹ vất vả vượt qua tật nguyền, suốt 12 năm học, năm nào Linh cũng nỗ lực đạt thành tích cao trong học tập. Bây giờ, em đang là sinh viên năm 2 ngành điều dưỡng của trường Đại học Đông Á tại TP. Đà Nẵng.

"Cơ cực mấy tôi cũng chịu được, miễn sao con học nên người, sau này trở thành người có ích cho xã hội. Con bảo, học xong sẽ quay về chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ, có thể góp phần chữa trị cho bà con bệnh phong nơi đây", bà Hà chia sẻ.

Theo ông Trần Công Nghĩa - Chủ tịch Hội đồng bệnh nhân phong Quy Hòa, làng phong Quy Hòa có gần 260 hộ với hơn 1.000 nhân khẩu sinh sống, trong đó có 435 bệnh nhân phong. Đồng cảnh ngộ, họ đến với nhau lập mái ấm gia đình, nương tựa nhau vượt qua số phận bất hạnh.
"Ở làng phong này, chuyện người cùng một dân tộc lập gia đình là bình thường, đáng nói ở đây là nhiều người khác dân tộc cũng đến với nhau để xây đắp mái ấm. Ông Lem, bà Hà đều mắc bệnh nhưng điểm chung là sự đồng cảm. Dù có nhiều bất đồng về ngôn ngữ, văn hóa nhưng họ biết yêu thương, gắn bó đời nhau, vượt qua bệnh tật, số phận bất hạnh với nghị lực phi thường ngỡ như chuyện tình cổ tích.

Điều đáng mừng là dù cha mẹ mắc bệnh nhưng đứa con không bị lây bệnh và hiện đang theo học ngành y với mong muốn trở về làng làm việc. Từ trước tới giờ, Bệnh viện Phong - Da liễu Trung ương Quy Hòa luôn tạo điều kiện về học tập và việc làm cho con cái của bệnh nhân ở làng phong này", ông Nghĩa cho biết.

Các tin khác

Vụ án tai nạn giao thông ở huyện Cái Nước, tỉnh Cà Mau: Luật sư đã đi đến tận cùng của sự thật

Vụ án tai nạn giao thông ở huyện Cái Nước, tỉnh Cà Mau: Luật sư đã đi đến tận cùng của sự thật

HOANHAP.VN - Vụ án vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ (GTĐB) xảy ra tại huyện Cái Nước, tỉnh Cà Mau, đã qua 3 phiên tòa sơ thẩm nhưng vẫn chưa có điểm dừng, trong đó, 2 lần đại diện Viện kiểm sát đề nghị hoãn phiên tòa và xin rút hồ sơ để tiếp tục làm rõ những tình tiết quan trọng của vụ án. Đây là vụ án được dư luận người dân ở địa phương rất quan tâm (Hoanhap ngày 13/9/2018 đã phản ánh).

“Trải nghiệm Bóng tối” mang nhà tuyển dụng tới gần hơn với người khiếm thị

“Trải nghiệm Bóng tối” mang nhà tuyển dụng tới gần hơn với người khiếm thị

HOANHAP.VN - “Trải nghiệm Bóng tối” là sự kiện được Samaritan’s Purse Việt Nam tổ chức ra nhằm nâng cao nhận thức của cộng đồng về năng lực của người khiếm thị, mở rộng cơ hội việc làm cho họ và cơ hội tuyển dụng cho các tổ chức, doanh nghiệp.

Nỗi niềm của một Nhà Giáo!

Nỗi niềm của một Nhà Giáo!

HOANHAP.VN - Nhân chuyến công tác các tỉnh Tây nguyên, tình cờ trong lúc dừng chân nghỉ uống nước trên trục đường 14 đoạn qua xã Trường Xuân, huyện Đăk Song tỉnh Đắk Nông, nghe câu chuyện bàn tán về ông thầy từ mấy người bán quán dọc đường. Do trí tò mò của nghề nghiệp tôi mạnh dạn hỏi các chị: Ông Thầy mà các chị nói chuyện ấy tên gì và ở đâu? Thì được các chị trả lời: Ông ấy là Thầy Nguyễn Nhân Hùng nhà cách đây chừng 2 km. Thế là tôi tìm đến nhà Thầy Nhân Hùng. Rất may được gặp cả Thầy và Cô ở nhà. Cuộc gặp tình cờ, đột xuất sau khi tôi giới thiệu tư cách cá nhân Thầy, Cô đon đả chào mời.

Thể thao   
Chế độ đối với huấn luyện viên, vận động viên thể thao

Chế độ đối với huấn luyện viên, vận động viên thể thao

Chính phủ vừa ban hành Nghị định quy định một số chế độ đối với huấn luyện viên, vận động viên thể thao trong thời gian tập trung tập huấn, thi đấu.

Nỗi niềm của một Nhà Giáo!

Nỗi niềm của một Nhà Giáo!

HOANHAP.VN - Nhân chuyến công tác các tỉnh Tây nguyên, tình cờ trong lúc dừng chân nghỉ uống nước trên trục đường 14 đoạn qua xã Trường Xuân, huyện Đăk Song tỉnh Đắk Nông, nghe câu chuyện bàn tán về ông thầy từ mấy người bán quán dọc đường. Do trí tò mò của nghề nghiệp tôi mạnh dạn hỏi các chị: Ông Thầy mà các chị nói chuyện ấy tên gì và ở đâu? Thì được các chị trả lời: Ông ấy là Thầy Nguyễn Nhân Hùng nhà cách đây chừng 2 km. Thế là tôi tìm đến nhà Thầy Nhân Hùng. Rất may được gặp cả Thầy và Cô ở nhà. Cuộc gặp tình cờ, đột xuất sau khi tôi giới thiệu tư cách cá nhân Thầy, Cô đon đả chào mời.

Du lịch   
Bãi Ông Lang - “Maldives” của Phú Quốc sắp có gì đặc biệt?

Bãi Ông Lang - “Maldives” của Phú Quốc sắp có gì đặc biệt?

HOANHAP.VN - Nếu như Bãi Sao đẹp nổi tiếng với dáng cong thoải tựa vầng trăng; Bãi Trường là khu phức hợp du lịch lớn nhất trên đảo... thì Bãi Ông Lang sẽ là lựa chọn tuyệt vời cho những ai muốn tìm về nơi tĩnh lặng để khám phá vẻ đẹp hoang sơ của tự nhiên.

Bảo hiểm xã hội tự nguyện: Cần thực hiện đồng bộ nhiều giải pháp

Bảo hiểm xã hội tự nguyện: Cần thực hiện đồng bộ nhiều giải pháp

HOANHAP.VN - Mục tiêu phát triển BHXH trong những năm tới là tăng nhanh diện bao phủ đối tượng tham gia BHXH, phấn đấu đến năm 2020 có khoảng 50% lực lượng lao động tham gia BHXH. Theo dự báo đến năm 2020, lực lượng lao động đạt khoảng 58 triệu người, như vậy mục tiêu đặt ra là có khoảng 29 triệu người tham gia BHXH, trong đó BHXH tự nguyện có khoảng 3 triệu người.

Dấu ấn Việt Nam tại Hội nghị Cấp cao ASEAN 33

Dấu ấn Việt Nam tại Hội nghị Cấp cao ASEAN 33

Tối 15/11, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc và Phu nhân cùng đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam đã về đến Hà Nội, kết thúc tốt đẹp chuyến tham dự Hội nghị Cấp cao ASEAN lần thứ 33 và các hội nghị cấp cao liên quan theo lời mời của Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long.

Cơ quan ngôn luận của Hiệp hội Doanh nghiệp của Thương binh và Người khuyết tật Việt Nam

Tổng biên tập: Nguyễn Ngọc Quyết

Địa chỉ: Tầng 9 Toà nhà Công nghệ cao - số 4 Vũ Thạnh, Đống Đa, Hà Nội.

Điện thoại: 024.32003150 Fax: 024.32247585

Giấy phép hoạt động báo chí điện tử số 93/GP-BTTTT cấp ngày 6/3/2017