Hà Nội
Thứ 4, 11/03/2026
Nhiều mây
24°C

Hà Nội

03/01/2016 17:15
3:12
Mẹ vốn là con gái Hà Nội, mặc dù mồ côi cha mẹ từ rất sớm nhưng mẹ vẫn học hành tử tế và tự vươn lên làm tới cán bộ Hội đồng Nhân dân huyện. Thế rồi, chàng thủy thủ ấy đến, cuốn phăng mẹ ra khỏi tham vọng, đam mê quyền lực, cuốn mẹ khỏi vòng tay người chồng sắp cưới, cuốn mẹ khỏi phố phường nhộn nhịp. Mẹ về miền quê ấy làm dâu.



Hà Nội, cây đàn cổ!

Ba sáu dãy phố phường

Ba sáu sợi tơ vương…!

(Lời bài hát “Hà Nội như cây đàn cổ”)

         
Mẹ vốn là con gái Hà Nội, mặc dù mồ côi cha mẹ từ rất sớm nhưng mẹ vẫn học hành tử tế và tự vươn lên làm tới cán bộ Hội đồng Nhân dân huyện. Thế rồi, chàng thủy thủ ấy đến, cuốn phăng mẹ ra khỏi tham vọng, đam mê quyền lực, cuốn mẹ khỏi vòng tay người chồng sắp cưới, cuốn mẹ khỏi phố phường nhộn nhịp. Mẹ về miền quê ấy làm dâu.

         
Mẹ về nơi ấy, tập làm một người con dâu trưởng của cả một dòng họ nổi tiếng với một năm 20 cái giỗ lớn nhỏ, tập làm hiệu trưởng của trưởng làng, tập cấy tập cày, tập làm một người đàn ông trong nhà khi bố cứ đi mãi biền biệt, tập quen cả với người đàn bà kia của bố… Bằng tuổi con, mẹ đã sinh cho bố năm đứa con tròn trại như hoa, mẹ hãnh diện và tự hào về điều đó, bởi với mẹ năm đứa con là báu vật cả cuộc đời ban tặng.

         
Em lớn lên chẳng đủ mạnh mẽ như mẹ,chẳng đủ giỏi giang như mẹ, em chỉ có sự dịu dàng  và yếu đuối, không có sức đề kháng với những gian dối và chao chát ở đời. Điều đó làm mẹ chẳng bao giờ yên lòng về em cả, để đến tận bây giờ khi em đã 33 tuổi, mỗi ngày cứ 12 giờ 30 buổi trưa mẹ lại gọi điện chỉ để hỏi: “Con đang ở đâu? Con đang làm gì? Dạo này con thế nào? Có được bình yên không?”. Đôi khi em đang  bận hay bị đánh thức giấc ngủ trưa em trả lời qua loa” “Con vẫn bình thường, có gì cuối tuần con về mẹ nhé!”. Cuối tuần ấy cứ kéo ra xa mãi bởi những công việc, bận bịu con cái, bởi người nói lời yêu em …!

         
Đôi khi em lại tự vẽ ra những khoảng trống cho riêng mình, rồi lấp đầy bằng những huyễn hoặc bằng những tia hi vọng thật mong manh. Mệt mỏi em lại về với mẹ, nằm yên trên chiếc võng để mẹ đu đưa, Mắt bâng khuâng hỏi: “Với những hi sinh như thế, chắc mẹ mệt mỏi lắm mẹ nhỉ! Có bao giờ mẹ hối hận không?”. Mẹ bảo: “Mệt mỏi lắm, nhưng hối hận thì không, đến tận bây giờ mẹ vẫn muốn  hi sinh cho bố”. Con chợt hiểu còn yêu thương thì còn muốn hi sinh, nhưng trong yêu thương người ta cũng đòi hỏi người kia phải có đầy đủ phẩm chất để người này gạt bỏ mọi mệt nhọc mà giữu gìn yêu thương. Còn mẹ, sao mẹ không đòi hỏi điều đó, tại sao nhỉ?

         
Những ngày thu của “sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội, những phố dài xao xác heo may..”, mắt mẹ lại ánh lên cái nhìn xa xăm, hình như mẹ lại nhớ, nhớ về đứa em gái còn lưu lạc nơi xa, nhớ về một Hà Nội xưa. “Hà Nội dạo này thế nào rồi hả con?”, “Vẫn bụi bặm và tắc đường đến nghẹt thở mẹ ạ! Bạn con bảo Hà Nội có gì đâu chứ ngoài những mái nhà lô xô cũ kĩ, phố xá thì bé tí và ùn tắc”.

         
Với em, Hà Nội bây giờ có thể không còn nữa ba sáu phố phường trong lòng phố cổ, không còn nữa những bức tường rêu mái rủ, tiếng xe điện leng keng, những cô gánh hành hoa… nhưng chắc chắn rằng trong mỗi chúng ta vẫn mang trong lòng về một Hà Nội, bởi tất cả những điều đã cũ đó mang một giá trị thiêng liêng gắn kết với nơi mình đã sống hoặc sinh ra. Đó chính là hoài niệm đó sao, và còn thật nhiều điều khác nữa mà ta không thể gọi thành tên…!

         
Hà Nội đấy có gì hơn thế, để mỗi đêm có ai đó vẫn thầm mơ “Ta mơ thấy em ở nơi kia xa lắm, một Hà Nội ngây ngất nắng, một Hà Nội rung rung heo may…!. Hãy cứ mơ về em, về một Hà Nội dịu dàng heo may gió, với những bông hoa sữa mới nhú đưa hương thoang thoảng, chỉ giữa tháng 10 thôi hoa sữa sẽ bung  nở trắng nồng nàn góc phố… đợi anh nhé!

Tin liên quan
Từ khoá:

Bình luận bài viết

avatar
Login
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!
Về đầu trang
Thông báo...