Chị ngồi đó, tóc đã nhiều sợi bạc
Vầng trán suy tư hằn rõ những nếp nhăn
Chiếc võng Trường Sơn đung đưa trong yên lặng
Bạn bè hiện về trong nỗi nhớ xa xăm
Ôi! Câu hát năm xưa ngoài chiến trận
Tiếng lòng át cả đạn bom
Vết thương nhói đau trên thân hình đồng đội
Bỗng dịu đi trong âm điệu tâm hồn.
Đồng đội chị lao lên rồi gục xuống
Máu loang một dải chiến hào
Lòng thắt lại thương bao chiến sỹ
Có cách gì đây làm giảm vết thương đau?
Trong rừng sâu à ơi bên cánh võng
Chị hát ru như tiếng mẹ ngày nào
Rừng yên ả, ngon giấc từng đồng đội
Cánh cò, cánh vạc lao xao…
***
Hôm nay, trước nghĩa trang Trường Sơn,
bên hàng ngàn nấm mồ xanh cỏ
Chị ngồi hát ru – điệu hát thuở nào
“Người ơi! Đi mãi, hỡi Người
Về đây ôn lại một thời đạn bom
Sông sâu, nước chảy, đá mòn
Chiến hào một thuở sắt son cùng Người
Mồ xanh, cỏ mượt, non tươi
Ngọt ngào tôi hát tặng Người nằm đây!”

Bình luận bài viết