Hà Nội
Thứ 4, 11/03/2026
Nhiều mây
24°C

Những hình dáng bé nhỏ

16/12/2015 14:53
3:12
Nhìn những bức hình của những em bé vùng cao chỉ ăn cơm với muối và mặc phong phanh trong cái buốt lạnh mùa đông, dánh hình bé nhỏ, gầy gò với đôi mắt hoảng hốt trong cơn bão, có lẽ con chưa đủ nhận thức để cảm nhận được điều gì. Nhưng với mẹ, mẹ thấy nhiều lắm, thấy những đôi mắt trong veo và hồn nhiên ẩn chứa những điều lầm lũi, thấy cuộc sống như ngưng lại, chậm lắm…! Thấy lòng mình như có đám mây sũng nước bao phủ, thật nặng…!


Con ạ! Đã có đôi lúc mẹ thấy cuộc sống của chúng ta không được tròn đầy như mình vẫn gần ao ước, mẹ quẫy đạp trong mớ bùng nhùng hỗn độn của cuộc sống, rồi chính những trải nhiệm ấy cho mẹ thấy điều gì mẹ thực sự cần cho cuộc sống một màu hồng huyền ảo, mà nó luôn bao gồm cả những mảng mầu sáng tối lẫn nhòe nhoẹt, và quan trọng là cách chúng ta đi qua những mảng tối ấy như thế nào mà thôi. Cũng như lúc này đây điều quan trọng hơn tất cả đối với mẹ là con đang nằm đây, trong vòng tay mẹ ngủ ngon lành với đầy đủ tin cậy và yêu thương, như vậy mẹ đã thấy đủ mãn nguyện và bình yên lắm.

Những ngày chủ nhật chúng ta thường được vào chơi công viên, ngay ở bên cổng có một bà mẹ dẫn theo cậu con trai nhỏ ngồi lê la xin tiền. Mẹ đưa cho họ một ít tiền lẻ, bởi chúng ta không có nhiều hơn số ấy. Mẹ nhìn vào mắt người mẹ ấy và nói: “Dù thế nào chị cũng hãy dành tình yêu thật nhiều cho con, chị nhé!”. Người mẹ ấy đã mỉm cười và cảm ơn. Con thấy đấy không phải cách chia sẻ nào cũng mang nặng một chữ “tiền” con ạ.

Khi ấy con đã nép bên cạnh nhìn mẹ con người đàn bà ấy với đôi mắt lạ lẫm và hỏi mẹ, sao mẹ con họ lại phải xin tiền? Mẹ đã giải thích cho con hiểu hoàn cảnh của người mẹ ấy, con bỗng ôm mẹ và nói: “Mẹ con mình may mắn mẹ nhỉ?”. Con có nhìn thấy không, mắt mẹ đã long lanh trong buổi chiều chạng vạng ấy, bởi con đã nhận thức được những điều chúng ta đang có và trân trọng những khoảng khắc yêu thương mà cuộc sống ban tặng mỗi ngày.

Và hôm nay đây, mẹ bất chợt xem được những bức ảnh này, những dánh hình nhỏ bé khắc khoải của những đứa trẻ vùng cao, mẹ thấy sức nặng cơm áo chưa bao giờ đè nặng lên vai con người nhiều đến vậy, nhưng con nhìn thấy không những gương mặt ấy vẫn không mất đi vẻ hồn nhiên trong trẻo giữa bao la của đất trời. Mẹ chợt nhớ đến câu mẹ từng đọc đâu đó: “Đừng bao giờ nói rằng cuộc sống chẳng còn gì tươi đẹp! Bạn hãy nhìn vào cách cây nuôi dưỡng và sinh sôi lá! Và hãy nhìn vào cách những chiếc lá rung động, reo vui mỗi sớm mai! Đó giống như điệu múa để lá cảm ơn mẹ cây đã sinh ra mình. Bạn cũng hãy rung động, reo vui và cảm ơn cuộc đời vì đã trao cho ta một cơ hội được làm sự sống”. Các bạn ấy đang sống và reo vui như những chiếc lá con ạ!

Con gái, hãy biết cách nhìn lên để cố gắng, nhưng cũng phải biết cách nhìn xuống để thấy mình là người may mắn, và biết chia sẻ điều may mắn ấy cho mọi người. Và rồi có đôi lúc sẽ phải đi qua những khoảng tối đen kịt của cuộc đời thì con vẫn biết sống và reo vui như những chiếc lá, bé bỏng nhé!

Tin liên quan
Từ khoá:

Bình luận bài viết

avatar
Login
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!
Về đầu trang
Thông báo...