Tháng Ba về... em vẫn thấy đơn!

Tháng Ba lại ùa về với những thương nhớ chơi vơi...
Thời gian trôi nhanh không tưởng. Thu tàn lá rụng, Đông lại ùa về, Xuân sang mơn man chồi biếc, Hạ đến với những khắc khoải chia ly... Tháng Ba lại về theo mỗi độ, chưa hẳn ấm cũng không hẳn lạnh bởi nàng Bân vẫn còn vơ vẩn đâu đó đan áo ấm cho chàng phu quân. Vui buồn bất chợt gõ cửa những trái tim đã đôi lần rỉ máu dẫu rằng Tháng Ba - Tháng của những đóa thủy tiên tinh khôi, trong sáng… là loài hoa của mùa lễ phục sinh.
Tháng Ba về... Bỗng nhận ra em chẳng còn như xưa: hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng. Sau những yêu thương vụn vỡ của tháng Ba xưa, sau những vấp ngã của cuộc đời em thấy mình trưởng thành hơn về mọi thứ. Ngẫm về những chuyện xưa em buồn tê tái lòng nhưng nước mắt chẳng thể chảy ra vì sau những nỗi đau không còn đau hơn được nữa em đã biết nuốt nước mắt ngược vào trong để người đời thấy em mạnh mẽ. Mạnh mẽ để bước đi trên đường đời đầy chông gai thử thách.

Sau những yêu thương vụn vỡ của tháng Ba xưa, sau những vấp ngã của cuộc đời em thấy mình trưởng thành hơn về mọi thứ
Tháng Ba năm nay... Em trở về quê để thưởng thức mùi hoa bưởi sau vườn của mẹ, thấy lòng nhẹ tênh, không một chút vướng bận bụi trần. Hoa bưởi nở thơm lừng cả một góc vườn, em nhẹ tay ngắt mấy cành đặt lên ban thờ của bố. Cây bưởi bố trồng năm xưa nay ngót nghét được mấy chục năm. Lòng suy tư cầu nguyện cho bố, vậy mà bố đã bỏ mẹ và em đằng đẳng hơn chục năm trời...

Hoa bưởi nở thơm lừng cả một góc vườn, em thấy lòng nhẹ nhõm
Tạm biệt mẹ ra đi về chốn ồn ào phố thị. Tháng Ba giao mùa với những nhớ thương, ngắt chùm hoa bưởi nhét vào ba lô như mang theo cả tâm tình của cha, nỗi niềm của mẹ. Dẫu biết cuộc đời là những cuộc chơi thắng thua khôn lường nhưng em vẫn phải bước đi. Bước đi để biết mình mạnh mẽ, bước đi để biết mình vẫn còn tồn tại, bước đi để tìm kiếm tương lai.
Tháng Ba về... em vẫn thấy đơn!
Bình luận bài viết