Hà Nội
Thứ 2, 02/03/2026
Nhiều mây
24°C

Nghệ An: Gần 40 năm, một thương binh mỏi mòn chờ… xác nhận

21/02/2017 10:53
3:12
HOANHAP.VN - Ngày 04 tháng 8 năm 1978, chàng trai Nguyễn Văn Thành (xóm Đông Châu, xã Công Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An) tròn 21 tuổi được lệnh lên đường nhập ngũ. Trải qua 3 tháng huấn luyện tại C7, D5, E2, Sư đoàn 316 (QK4) đóng tại xã Giang Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An, binh nhất Nguyễn Văn Thành cùng 32 thanh niên “đồng ngũ” xã Công Thành lên xe Nam tiến…

Cựu binh Nguyễn Văn Thành với những vết thương còn hằn sâu bên vai trái.
 
Đã gần 40 năm trôi qua, binh nhất Nguyễn Văn Thành vẫn chưa quên trận đánh ác liệt xảy ra vào đầu giờ chiều ngày 25 tháng 9 năm 1979 trên tuyến đường 36 thuộc huyện Túc Nứa, tỉnh Căm Pốt, Campuchia. Trận đánh ấy, đã cướp đi 12 đồng đội là đồng hương, đồng ngũ của anh, trong đó có 4 người cùng xóm Đông Châu, xã Công Thành. Mỗi năm, cứ đến ngày 25 tháng 9, anh Thành lại nhờ vợ chở tới thắp hương cho 12 đồng đội đã hy sinh ngay trong trận đầu ấy. Trước di ảnh của đồng đội, hình ảnh về trận chiến đấu tàn khốc gần 40 năm về trước ở Campuchia lại tái hiện. Anh Thành thấy mình may mắn hơn những đồng đội đã ngã xuống vì được sống sót trở về với gia đình, mặc dù ngần ấy năm, anh vấn chưa nhận được bất cứ chế độ gì do bị mất toàn bộ giấy tờ trên đường về.

Anh Thành nhớ lại: “Huấn luyện xong, chúng tôi được lệnh lên xe để vào Nam. Xe đi xuyên rừng, xuyên đêm, vào đến Cần Thơ, chúng tôi được thông báo đơn vị mới là D5, E2, F8, Quân khu 9. Tại đơn vị mới, chúng tôi được huấn luyện tiếp một thời gian và hành quân sang Campuchia chiến đấu. Lần đầu tiên, chúng tôi ăn Tết xa nhà…”

Trận đánh đầu tiên xảy ra đầu giờ chiều ngày 25 tháng 9 năm 1979 do địch mai phục. Đơn vị anh Thành bị thương vong lớn. Anh Thành bị thương vào đỉnh đầu, vào vai trái, vào đùi trái, bị sức ép nặng và được đưa về hậu cứ. Anh Thành được điều trị tại Bệnh viện Cần Thơ 20 ngày, sau đó được chuyển về Bệnh viện Quân y 120 (Mỹ Tho) và Đoàn An điều dưỡng 44 của Quân khu 9. Về Đoàn điều dưỡng được một thời gian thì vết thương tái phát, anh Thành lại được Đoàn chuyển trả lại Bệnh viện Quân y 120 điều trị. Vết thương lành, anh Thành được trả về tiền tuyến nhưng khi sang Campuchia không tìm thấy đơn vị nên anh lại quay về Đoàn An điều dưỡng 44 và xin ra quân. 
 

Đã hơn 20 năm nay, chị Nguyễn Thị An (vợ anh Thành) ngược xuôi chạy lo thủ tục để chồng được công nhận thương binh nhưng hồ sơ vẫn chưa lên tới Phòng Chính sách - Quân khu 4.
Do bị thương nặng, không thể trở lại chiến đấu, anh Thành được Đoàn An điều dưỡng 44 làm thủ tục cho ra quân, hồ sơ gồm: quyết định xuất ngũ, giấy chứng thương và các giấy tờ liên quan quá trình tại ngũ. 

Theo anh Thành trình bày, từ chiến trường Campuchia trở về, gia đình, làng xóm rất vui mừng. Trong niềm vui ấy, anh không quên hình ảnh về những đồng đội đã ngã xuống trên chiến trường Campuchia vì nhiệm vụ Quốc tế cao cả. 

Về quê được vài ngày, anh đến từng gia đình của 12 đồng đội đã nằm lại chiến trường để động viên, an ủi, để kể về sự hy sinh anh dũng của con, em họ ở Campuchia… Vì không còn giấy tờ gì, anh Thành gác lại chuyện lo thủ tục thương binh, tập trung cho việc lấy vợ, lập gia đình. Cháu trai đầu lòng sinh năm 1984 như niềm vui lớn giúp anh Thành quên đi nhưng vết thương còn mảnh đạn trên mình. 

Tuổi càng cao, sức khỏe càng giảm sút, vết thương tái phát có lúc đau nhói, cánh tay trái không còn cử động được, phổi trái bị viêm do vết đạn xuyên năm nào... Năm 1996, vợ anh Thành – chị Nguyễn Thị An, đã thay chồng đi hỏi các cơ quan từ phòng Lao động - Thương binh và xã hội, đến Ban Chỉ huy Quân sự huyện, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Nghệ An về thủ tục xin xác nhận lại thương binh theo chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước. Những cán bộ phụ trách từ huyện đến tỉnh đều tận tình hướng dẫn cho chị An thủ tục hoàn thiện hồ sơ công nhận thương binh của chồng. Tuy nhiên, khi chị An có được các giấy tờ xác nhận của UBND xã Công Thành, giấy xác nhận làm chứng của ông Vũ Duy Tiến, ông Nguyễn Văn Sáu (là 2 người nhập ngũ cùng ngày, cùng trực tiếp tham gia chiến đấu trận đánh chiều ngày 25 tháng 9 năm 1979), nhưng hồ sơ của binh nhất Nguyễn Văn Thành vẫn không được chấp nhận. Họ yêu cầu chị về nói với chồng là “phải vào Đoàn An điều dưỡng 44, tìm về đơn vị cũ là D5, E2, F8 (Quân khu 9), các Bệnh viện mà anh Thành đã trình bày trong đơn để xin xác nhận”. 

Nghe vợ nói vậy, người lính mang trên mình những vết lương sâu hoắm ấy nhìn về phương Nam mà cảm thấy đường xa xôi vời vợi…
Trong bế tắc về thủ tục hồ sơ xác nhận thương binh cho chồng, có 2 người tìm đến nhà nói với chị An là họ có cách “chạy” thủ tục công nhận thương binh cho chồng nhưng phải chấp nhận chi phí “bôi trơn”. Nhẹ dạ, chị An bị mất hơn 10 triệu đồng (năm 1997) cho những kẻ vô lương ấy mà quyền lợi của chồng vẫn không được giải quyết. 
 

Năm 2015, chị Nguyễn Thị An cùng con trái là Nguyễn Văn Hòa đã vào tận Quân khu 9 để xin xác nhận cho chồng, cha là cựu binh, từng tham gia chiến đấu ở Campuchia năm 1979.
 
Hồ sơ bị gác lại, những cơn đau của anh Thành ngày một dày thêm. Nhà nghèo, chị An đành tập trung lo thuốc thang chăm sóc chồng và nuôi con ăn học. Tháng 4 năm 2015, chị An cùng con trai đầu là cháu Nguyễn Văn Hòa (sinh năm 1984) lặn lội vào Nam, tìm về Bộ Tư lệnh Quân khu 9 và những nơi anh Thành trình bày trong đơn. 

Tại Quân khu 9, sau khi tiếp nhận đơn xin xác nhận về thời gian tại ngũ, căn cứ hồ sơ lưu trữ và thông tin giải mã ký hiệu, phiên hiệu đơn vị, thượng tá Huỳnh Văn Ơn- Phó Trưởng phòng Quân lực của Quân khu 9 xác nhận: “Đoàn An điều dưỡng 44/QK9 thành lập tháng 6/1978 tại căn cứ Cái Vồn, huyện Bình Minh, tỉnh Vĩnh Long. Đến ngày 14/9/1991 Đoàn An điều dưỡng 44/QK9 giải thể. Do quá trình sáp nhập, di chuyển và giải thể, đến nay hồ sơ thương binh của quân nhân năm 1978 - 1980 không còn lưu trữ tại đơn vị. Bộ Tham mưu QK9 xác nhận để làm cơ sở cho ông Nguyễn Văn Thành bổ sung hồ sơ”.

Theo hướng dẫn của thượng tá Huỳnh Văn Ơn, mẹ con chị An lại khăn gói tìm về Sư đoàn BB8 (Quân khu 9). Tại Sư đoàn BB8, thượng tá Lê Trinh- Phó Tham mưu trưởng xác nhận: “Qua tra cứu hồ sơ lưu trữ tại đơn vị, do quá trình giải thể, sáp nhập, thay đổi nhiều địa điểm đóng quân, đến nay hồ sơ đồng chí Nguyễn Văn Thành thuộc Trung đoàn 2, Sư đoàn 8 không còn lưu trữ tại đơn vị. Căn cứ lịch sử Sư đoàn 8 và bản tóm tắt quá trình công tác cá nhân, quyết định về thực hiện chế độ trợ cấp một lần đối với đối tượng tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc và làm nhiệm vụ Quốc tế theo quyết định số 62/2011/QĐ-TTg của Chính phủ, giấy xác nhận của Phòng Quân lực/QK9 thì ông Nguyễn Văn Thành có thời gian công tác tại Sư đoàn 8 từ tháng 9/1978 đến tháng 9/1979. Đề nghị các cấp xem xét giải quyết chính sách theo quy định hiện hành”.  

Trở về quê với những giấy tờ được xác nhận nói trên, chị An nộp cho cán bộ chính sách Ban chỉ huy Quân sự huyện Yên Thành và được hướng dẫn mang vào nộp cho Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Nghệ An. Tại đây, chị An được thiếu tá Đậu Đức Trường- trợ lý Ban Chính sách - Phòng Chính trị hướng dẫn rất tỉ mỷ cho chị An về việc hoàn tất bước cuối cùng hồ sơ xét công nhận thương binh cho cựu quân nhân Nguyễn Văn Thành. Chị An làm theo hướng dẫn và nộp lại toàn bộ hồ sơ cho thiếu tá Đậu Đức Trường vào ngày 27/7/2015. Thế nhưng, từ đó đến nay, gia đình anh Thành vẫn không nhận được phúc đáp. Chị An và cháu Hòa nhiều lần gọi điện thoại vào số máy di động của thiếu tá Đậu Đức Trường nhưng không thấy ai nghe máy. 
 

Chị An hoàn thiện hồ sơ và nôp cho thiếu tá Đậu Đức Trường ngày 27/7/2015, nhưng không hiểu sao, mãi tới ngày 27/11/2016, Ban Chỉ huy Quân sự huyện Yên Thành mới hoàn tất thủ tục lần cuối?
 
Sáng ngày 20/02/2017, phóng viên Tạp chí Hướng nghiệp và Hòa nhập đã có buổi việc trực tiếp với thiếu tá Đậu Đức Trường tại Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Nghệ An. Tại đây, thiếu tá Trường đưa cho phóng viên xem toàn bộ hồ sơ đã được hoàn tất để xét công nhận thương binh đối với binh nhất Nguyễn Văn Thành. Thiếu tá Trường cho biết: “Sau khi kiểm tra lại hồ sơ, chúng tôi thấy bản khai của anh Trường còn thiếu chữ ký của cán bộ chính sách của Ban Chỉ huy Quân sự huyện Yên Thành nên đã chuyển trả lại để hoàn thiện và mới tiếp nhận lại ngày 27/11/2016”. 

Hồ sơ này hiện được lãnh đạo Ban Chính sách giao cho thiếu tá Lê Thanh Phong tiếp tục xử lý. Theo thiếu tá Đậu Đức Trường, hồ sơ anh Thành đã hoàn tất, sau khi có đủ 3 chữ ký gồm: Người xét duyệt, lãnh đạo ban Chính sách, Phó Chủ nhiệm Chính trị Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Nghệ An, sẽ được chuyển lên Phòng Chính sách của Quân khu 4. Nếu hồ sơ được duyệt, sẽ được Quân khu 4 chuyển lên Cục Chính sách - Bộ Quốc phòng phê chuẩn lần cuối cùng. 

Đã gần 40 năm trôi qua, người lính mang trên mình nhiều vết thương từ cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc và làm nhiệm vụ Quốc tế cao cả ấy vẫn đau đáu chờ đợi được công nhận thương binh. Ở tuổi 60, những cơn đau do vết thương tái phát đang hành hạ ông từng ngày. Trên đất nước này, còn bao nhiêu cựu bình bị thương trong chiến đấu đang phải chịu đựng những thua thiệt như anh?

Cầu mong những cán bộ được giao thẩm định hồ sơ thương binh ở các cấp không mắc bệnh vô cảm, đừng than việc nhiều, không có tư tưởng vòi vĩnh… để giúp họ sớm được hưởng quyền lợi chính đáng trước khi họ vĩnh biệt cõi trần này.
Tin liên quan
Từ khoá:

Bình luận bài viết

avatar
Login
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!
Về đầu trang
Thông báo...