Diễn đàn Lao động - Thương binh - Xã hội

Chuyện tình của chàng trai xương thủy tinh nuôi thỏ

25/06/2018 | 10:01:31
Nghe tin Vương Quốc Trường - chàng trai trẻ dân tộc Nùng, sinh năm 1986, ở thôn Bó Lách, xã Quyết Tiến, huyện Quản Bạ - là 1 trong 5 gương mặt tiêu biểu của tỉnh Hà Giang vừa đi dự “Đại hội Thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác toàn quốc lần thứ V - 2018” ở TP.Hồ Chí Minh trở về, tôi đã đến nhà em để được tận mắt nhìn thấy em “đi lại” bằng… ghế, và được xem những việc em làm “như xiếc”.

Vương Quốc Trường - chàng trai trẻ dân tộc Nùng là 1 trong 5 gương mặt tiêu biểu của tỉnh Hà Giang. Ảnh: P.V


Ông Vàng Vản Chín (Họ Vàng cũng là họ Vương) - cha của Trường - cho biết em đi cắt cỏ thỏ chưa về.

Trong lúc chờ gặp Trường, tôi được nghe ông Chín nhẩn nha kể lại một thời khốn khó của gia đình mình. Câu chuyện mấy lần bị ngắt quãng bởi sự nghẹn ngào của người kể và nỗi thẫn thờ của người nghe!

Tuổi thơ ảm đạm

Trường là con út trong một gia đình nghèo có tới 5 anh chị em. Ngay từ lúc đi học lớp 1, Trường đã trở thành “cậu bé què” khi bị ngã gãy chân. Hồi ấy em bị trượt ngã, tuy không mạnh nhưng lại gãy cả hai chân! Sau gia đình mới biết em bị bệnh “xương thủy tinh cục bộ”. Loại bệnh này chỉ cần va chạm hơi mạnh một chút là có thể làm cho xương bị gãy.

Cũng may là em chỉ bị giòn xương chân, còn xương tay và các xương khác không sao. Từ lúc lên 7 cho đến khi 13 tuổi Trường bị gãy chân tổng cộng 16 lần. Kết cục là Trường phải bỏ học, mặc dù em là học sinh giỏi liên tục từ lớp 1 đến lớp 5 và rất ham học! Sau lần gãy thứ 16, chân của Trường không thể đi được, từ đó em phải đi lại bằng tay.

Vượt qua số phận

Tôi đang trò chuyện với ông Chín thì Trường đi cắt cỏ thỏ về. Trên đầu em đội bó cỏ nhỏ, hai tay cầm hai cái ghế gỗ, di chuyển theo thế “đi ngồi” sát mặt đất. Nhìn “nửa trên” của Trường chẳng ai nghĩ em là người tàn tật, bởi một vồng ngực nở, đôi tay rắn chắc, gương mặt sáng sủa cùng vầng trán rộng.

Nhưng đôi chân Trường thì rất nhỏ, giấu trong cặp ống quần rộng, cứ vắt qua vắt lại mỗi khi em di chuyển. Tôi vội chụp nhanh bức ảnh của Trường trong tâm trạng xúc động xen lẫn cảm phục. Nhìn hình ảnh này, tôi chợt nhớ lại lời anh Mai Xuân Hùng - Chủ tịch Hội Người khuyết tật huyện Quản Bạ: “Trường bị hỏng đôi chân, chỉ còn cái đầu và đôi tay, nhưng cái gì cậu ấy cũng làm được, nhà báo ạ.

Không tin, đến mùa trồng hoặc thu hoạch rau nhà báo lên đây mà xem, cậu ta đội thúng cây rau giống, di chuyển bằng hai chiếc ghế gỗ, đôi tay trồng rau cứ thoăn thoắt như múa. Khi thu hoạch rau cũng vậy, cái thúng rau đầy tú hụ, khi thì bắp cải, su hào, lúc thì súp lơ, cải thảo… mà chẳng bao giờ đổ, hoặc rơi, trông cứ như người làm xiếc. Cậu ấy luôn biết vượt qua
số phận”.

Trò chuyện với tôi, Trường bảo: Những việc thông thường cháu đều làm được chú ạ. Tất nhiên là vất vả hơn người lành rất nhiều. Có những việc mới đầu làm rất khó khăn, nhưng cứ làm mãi rồi cũng quen. Được cái cháu có tính kiên trì và không muốn ỷ lại vào người khác nên mọi chuyện cũng xoay xỏa ổn thỏa.

Người đầu tiên ở xã nuôi thỏ New Zealand

Dẫn tôi xuống thăm khu chuồng nuôi thỏ của mình, Trường kể: Cháu là người đầu tiên ở xã Quyết Tiến nuôi giống thỏ New Zealand này đấy chú ạ. Cháu bắt đầu nuôi từ năm 2012. Cháu thường xuyên đọc báo mạng, thấy một số nơi nuôi thỏ New Zealand có thu nhập cao, lại tương đối phù hợp với sức khỏe và điều kiện của mình, thế là cháu quyết định đầu tư nuôi giống thỏ ngoại nhập này.

Thoạt đầu cháu nhờ người chú bên vợ ở huyện Bắc Quang về Trung tâm Giống cây trồng - vật nuôi ở Sơn Tây mua giúp 10 con thỏ giống. Mới đầu chưa quen thấy cũng khó, thỉnh thoảng thỏ bị ốm, có con bị chết, nhưng rồi cháu tìm đọc trên mạng những thông tin và kỹ thuật nuôi thỏ New Zealand, cộng với liên hệ thực tiễn nên bước đầu đã biết cách chăm sóc chúng mau lớn, đẻ nhiều, ít dịch bệnh.

Đợt này chú lên thăm cháu chỉ còn 100 đôi thôi, vì vừa bán đi mấy trăm đôi rồi. Lúc nhiều nhất cháu có gần 500 đôi. Chủ yếu cháu bán thỏ giống. Giá cũng khá và dễ bán lắm chú ạ. Thỏ con sau khi đẻ chừng 25 ngày là cháu tách mẹ. Tách được vài hôm là có thể bán cho khách hàng được rồi.

Giá bình quân mỗi cặp thỏ giống khoảng 250.000 đồng. Người mua thỏ đến từ nhiều tỉnh, thành khác nhau. Có người từ Vũng Tàu ra, người từ Hà Nội, Vĩnh Phúc, Phú Thọ… lên, nhưng nhiều nhất vẫn là khách hàng ở các huyện trong tỉnh. Thỏ thịt cháu cũng có bán nhưng ít thôi, giá thỏ thịt 100.000 đồng/kg.

Thỏ thịt chỉ cần nuôi 3 tháng là có thể xuất chuồng, trọng lượng trung bình 3kg/con. Thỏ mẹ mắn đẻ lắm, mỗi con mẹ đẻ bình quân đến 6-7 lứa trên một năm, mỗi lứa trung bình 8 con, cá biệt có lứa đến 15 con.

Giống thỏ này nhanh lớn, ít ốm đau bệnh tật, năng suất lại cao và bán được giá nên nhiều người thích nuôi chú ạ. Thức ăn của chúng cũng dễ kiếm, chủ yếu là rau, cỏ, củ, quả vườn nhà. Chuồng trại cũng không cầu kỳ quá, cháu đóng cũi chuồng bằng tre nên giá thành cũng rẻ.

Tóm lại, đây là loại vật nuôi phù hợp với vùng quê cháu và những người tàn tật như cháu. Thu nhập từ nuôi thỏ cũng khá, năm nhiều nhất cháu thu gần trăm triệu đồng cơ đấy.

“Cái lý” của Vi

Vợ Trường là Hoàng Thị Vi, dân tộc Tày, sinh năm 1985, quê ở xã Quang Minh, huyện Bắc Quang. Vi là con cả trong một gia đình có 3 chị em. Khi Vi quyết định gắn bó cuộc đời mình với Trường, không ít người đã phản đối, với “cái lý” nghe rất hợp lý: Người lành lặn, trẻ trung và ưa nhìn như Vi lấy đâu chẳng được chồng mà lại dại dột lấy một người “đi ngồi” như vậy?

Người lành lặn còn chả ăn ai, huống hồ là một người gãy hết cả hai chân như Trường? Nhưng Vi cũng có “cái lý” của mình - một “cái lý” hết sức khác thường nhưng cũng rất hợp lý trong thực tế cuộc sống. Vi bảo: Nếu ai cũng chê người què như anh ấy thì ai sẽ lấy anh ấy làm chồng? Người tàn tật như anh Trường đã rất thiệt thòi rồi, chả nhẽ lại để anh ấy ế vợ?...

Thế là họ quyết vượt qua tất cả trở ngại để đến với nhau. Đám cưới của họ diễn ra năm 2012, với sự có mặt của những người thân, bạn bè, trong đó gần như đầy đủ các anh chị em trong Hội Người khuyết tật của huyện Quản Bạ, huyện Bắc Quang và nhiều nơi khác. Họ sống với nhau bằng tình yêu chân thành, bằng sự cảm thông và cả sự quyết tâm rất lớn.

Hôm tôi đến thăm, Vi tâm sự: Chồng cháu tàn tật nhưng anh ấy giỏi và chịu khó lắm, chú ạ. Nhìn Vi gầy khô, tôi thấy thật xót lòng. Tôi đặt ra những câu hỏi từ trong cõi thẳm sâu: Tại sao ông trời không thương lấy những phận người như Vi và Trường? Tại sao đấng tạo hóa không ban cho họ những đứa con đẹp đẽ và khỏe mạnh để cuộc đời họ đỡ buồn tủi? Những câu hỏi day dứt đó cứ bám theo tôi dọc nẻo đường về!

Các tin khác

Vụ án tai nạn giao thông ở huyện Cái Nước, tỉnh Cà Mau: Luật sư đã đi đến tận cùng của sự thật

Vụ án tai nạn giao thông ở huyện Cái Nước, tỉnh Cà Mau: Luật sư đã đi đến tận cùng của sự thật

HOANHAP.VN - Vụ án vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ (GTĐB) xảy ra tại huyện Cái Nước, tỉnh Cà Mau, đã qua 3 phiên tòa sơ thẩm nhưng vẫn chưa có điểm dừng, trong đó, 2 lần đại diện Viện kiểm sát đề nghị hoãn phiên tòa và xin rút hồ sơ để tiếp tục làm rõ những tình tiết quan trọng của vụ án. Đây là vụ án được dư luận người dân ở địa phương rất quan tâm (Hoanhap ngày 13/9/2018 đã phản ánh).

Nguy cơ mắc các bệnh liên quan tới nước và vệ sinh

Nguy cơ mắc các bệnh liên quan tới nước và vệ sinh

Theo Quỹ Nhi đồng Liên Hợp Quốc (UNICEF), nước sạch, nhà vệ sinh cơ bản và thực hành vệ sinh tốt là điều kiện quan trọng cho phát triển của trẻ em. Tuy nhiên, ở Việt Nam vẫn có những đối tượng có nguy cơ mắc các bệnh liên quan đến nước và vệ sinh.

Chuyện về ngôi trường chưa bao giờ có giáo viên nữ ở Thanh Hóa

Chuyện về ngôi trường chưa bao giờ có giáo viên nữ ở Thanh Hóa

Nằm ở giữa thung lũng quanh năm sương mù bao phủ, điều kiện vô cùng khó khăn và khắc nghiệt nên Trường phổ thông Cao Sơn (huyện Bá Thước, Thanh Hóa) kể từ khi thành lập đến ngày nay chưa một lần có giáo viên nữ về đây giảng dạy.

Thể thao   
Chế độ đối với huấn luyện viên, vận động viên thể thao

Chế độ đối với huấn luyện viên, vận động viên thể thao

Chính phủ vừa ban hành Nghị định quy định một số chế độ đối với huấn luyện viên, vận động viên thể thao trong thời gian tập trung tập huấn, thi đấu.

Chuyện về ngôi trường chưa bao giờ có giáo viên nữ ở Thanh Hóa

Chuyện về ngôi trường chưa bao giờ có giáo viên nữ ở Thanh Hóa

Nằm ở giữa thung lũng quanh năm sương mù bao phủ, điều kiện vô cùng khó khăn và khắc nghiệt nên Trường phổ thông Cao Sơn (huyện Bá Thước, Thanh Hóa) kể từ khi thành lập đến ngày nay chưa một lần có giáo viên nữ về đây giảng dạy.

Du lịch   
Bãi Ông Lang - “Maldives” của Phú Quốc sắp có gì đặc biệt?

Bãi Ông Lang - “Maldives” của Phú Quốc sắp có gì đặc biệt?

HOANHAP.VN - Nếu như Bãi Sao đẹp nổi tiếng với dáng cong thoải tựa vầng trăng; Bãi Trường là khu phức hợp du lịch lớn nhất trên đảo... thì Bãi Ông Lang sẽ là lựa chọn tuyệt vời cho những ai muốn tìm về nơi tĩnh lặng để khám phá vẻ đẹp hoang sơ của tự nhiên.

Bảo hiểm xã hội tự nguyện: Cần thực hiện đồng bộ nhiều giải pháp

Bảo hiểm xã hội tự nguyện: Cần thực hiện đồng bộ nhiều giải pháp

HOANHAP.VN - Mục tiêu phát triển BHXH trong những năm tới là tăng nhanh diện bao phủ đối tượng tham gia BHXH, phấn đấu đến năm 2020 có khoảng 50% lực lượng lao động tham gia BHXH. Theo dự báo đến năm 2020, lực lượng lao động đạt khoảng 58 triệu người, như vậy mục tiêu đặt ra là có khoảng 29 triệu người tham gia BHXH, trong đó BHXH tự nguyện có khoảng 3 triệu người.

Dấu ấn Việt Nam tại Hội nghị Cấp cao ASEAN 33

Dấu ấn Việt Nam tại Hội nghị Cấp cao ASEAN 33

Tối 15/11, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc và Phu nhân cùng đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam đã về đến Hà Nội, kết thúc tốt đẹp chuyến tham dự Hội nghị Cấp cao ASEAN lần thứ 33 và các hội nghị cấp cao liên quan theo lời mời của Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long.

Cơ quan ngôn luận của Hiệp hội Doanh nghiệp của Thương binh và Người khuyết tật Việt Nam

Tổng biên tập: Nguyễn Ngọc Quyết

Địa chỉ: Tầng 9 Toà nhà Công nghệ cao - số 4 Vũ Thạnh, Đống Đa, Hà Nội.

Điện thoại: 024.32003150 Fax: 024.32247585

Giấy phép hoạt động báo chí điện tử số 93/GP-BTTTT cấp ngày 6/3/2017